Ôn Noãn không lên tiếng.
Bọn họ chia tay rồi quay lại nhiều lần, đã có với nhau hai đứa con rồi, thật ra có làm hôn lễ hay không cũng không quan trọng mấy, quan trọng là... người này... thật sự đã về rồi sao?"
Ôn Noãn xoay người trong lòng ngực anh: "Khi nào về, em và anh cùng đi gặp bác sĩ nhé."
Ý cười của Hoắc Minh nhạt đi.
Nhưng chỉ lát sau, anh lại nhẹ nhàng sờ soạng eo cô: "Được!"
Đáng lẽ họ nên về phòng ngủ bên trong, nhưng cô không nhịn được mà ôm lấy eo anh, yêu kiều tựa vào lòng anh.
Cái ôm này, Ôn Noãn đã chờ rất lâu rồi!
Hoắc Minh cúi đầu, nhìn người phụ nữ trong ngực mình.
Ánh mắt anh phức tạp mơ hồ.
Giờ phút này Ôn Noãn thùy mị như vậy, hết lòng yêu thương anh, đây đều là điều anh hằng nhớ mong... Rõ ràng bây giờ anh đã có được cơ thể của cô, chỉ cần anh đồng ý, tối nay anh có thể hưởng thụ cơ thể cô.