Anh nói, dịu dàng mà tình tứ.
Mặt Ôn Noãn hơi nóng lên: "Đừng nói lung tung, em không phải vợ anh!"
Bên trong xe, mùi rượu thoang thoảng quyện cùng hương hoocmon nam tính của người đàn ông tản ra khắp nơi.
Hoắc Minh tựa lưng vào ghế, nâng tay nhẹ nắm lấy tay cô, tìm kiếm chiếc nhẫn kim cương giữa ngón tay cô, nhỏ giọng thầm thì: 'Nhân vẫn còn ở đây, em nói xem, nếu em không phải vợ anh thì là vợ ai?"
Ôn Noãn không tìm được từ nào để phản bác.
Hoắc Minh nghiêng đầu, ánh mắt ôn hòa như nước...
Khi cô trở nên ngoan ngoãn, thật sự rất mềm mại.
Giọng anh khàn không chịu nổi: "Bây giờ anh cũng xem như là một nửa Minh của em rồi, có phải không?"