Hoắc Minh nhẹ tay xoa nắn môi cô: "Anh muốn em, muốn đến toàn thân đau nhói, nhưng anh biết em rất bài xích anh! Anh chỉ có thể cố gắng đối tốt với em, lần này chúng ta từ từ về bên nhau nhé, được không em?”
Ôn Noãn ngẩng đầu, khóe mắt ướt át...
Hoắc Minh nhẹ nhàng ôm lấy cô.
Anh dán sát vào tóc cô, dịu dàng lặp đi lặp lại nói: "Anh xin lỗi, Ôn Noãn! Xin lỗi em! Anh không nên quên em!"
Cô dựa vào lồng ngực rắn chắc của anh, từ đầu đến cuối không hề đẩy anh ra!
Cả đời này, cô xem như đã rơi vào tay anh mất rồi...
Đến cuối, bọn họ cũng không hề có bất cứ hành động thân mật nào, chỉ ôm nhau một lát, hồi lâu sau, âm thanh của Ôn Noãn vang lên, mang theo giọng mũi: "Em về phòng thay quần áo!"
Hoắc Minh mở cửa cho cô.
Nhưng đúng lúc cô vừa ra ngoài, anh lại bắt lấy cổ tay cô: "Ôn Noãn!"