Sáng sớm, Ôn Noãn tỉnh lại.
Cô hoảng hốt không thôi, tưởng như mình đang chìm trong một giấc mơ.
Trong cơ mơ, Hoắc Minh khôi phục trí nhớ, anh dịu dàng nói: "Ôn Noãn, anh về rồi đây!"
Ôn Noãn ngồi dậy. Vươn tay lần mò, khóe mắt trào ra dòng lệ lạnh buốt.
Trước cửa phòng ngủ, Hoắc Minh bưng bữa sáng, thấy cô khóc thì khàn giọng nói: "Sao lại khóc rồi?"
Anh bước tới đặt bữa sáng lên đầu giường, sờ trán cô kiểm tra: "Hết sốt rồi!"
Ôn Noãn nhìn thẳng vào anh.
Mũi cô hơi phiếm hồng, trông đáng thương cực kỳ, khiến người đàn ông xót xa không thôi, Hoắc Minh cúi đầu nói: "Đừng nhìn anh như vậy, anh sợ mình không nhịn được mất."