"Ôn Noãn, có phải càng lớn tuổi càng không nghe lời không hả?"
Ôn Noãn kinh ngạc... Bọn bắt cóc?
Đó đã là chuyện của nhiều năm trước rồi, lúc ấy bọn họ mới quen biết nhau chưa lâu.
Anh... nhớ ra rồi?
Vẻ mặt cô trông ốm yếu tái nhợt, cánh môi run run nhìn anh, khó khăn lắm mới thốt ra được hai chữ: "Minh?"
Cô không biết có phải bản thân đã sốt đến choáng váng luôn rồi không.
Nếu không, sao cô có thể có cảm giác anh đã nhớ ra mọi chuyện?
Hoắc Minh dịu dàng vuốt ve mặt cô, cúi đầu nói: "Anh đây!"
Ôn Noãn nhắm mắt lại.
Cô khóc, hai giọt nước mắt lăn xuống từ khóe mắt, nhưng lại không phát ra bất cứ âm thanh nào, cứ thế thầm lặng khóc.
Cô nghĩ, nếu đây là mơ,
Thì hãy để cô mơ lâu thêm một chút...