Nhưng thấy anh hành động như vậy, ông liền hiểu ra,
hừ lạnh một tiếng: "Con không nhớ được! Lý do tệ như thế mà cũng nghĩ ra!"
Cùng ngày hôm đó, Ôn Noãn tới phương Nam.
Có lẽ vì chưa thích nghỉ được thời tiết ở đây nên đêm đó, Ôn Noãn lên cơn sốt, lúc Tiểu Hoắc Tây gọi video cho cô, Ôn Noãn vẫn chưa ổn lắm.
Hoắc Tây còn nhỏ lắm.
Cô bé nhanh nhẹn chạy đi rồi chạy lại, cầm một cái ống nghe bệnh đến.
Bắt đầu khám chữa cho Ôn Noãn.
Ôn Noãn nhìn mái tóc nâu trà kia của cô bé, liền cảm thấy trong lòng như mềm ra, bắt đầu nhớ con.
Cô thậm chí còn hơi hối hận vì đã đi công tác. Hoắc Minh cầm điện thoại, thấy Ôn Noãn đang dựa vào chiếc giường lớn màu trắng trong khách sạn, mặt đỏ
bừng bất thường, rõ ràng là bị ốm.
Anh thì thầm: "Phụ nữ như em, tội gì mà phải vất vả thế này!"