Một tay Hoắc Minh đang giữ tay lái.
Một tay áp di động vào tai, bên kia truyền đến giọng nói của Ôn Noãn: "Hoắc Minh, anh đang đến chỗ mẹ tôi sao?"
'Ừm!'
Giọng điệu của anh dịu dàng hơn vài phần, không hề có dáng vẻ quát tháo như tối hôm qua.
Ôn Noãn đắn đo mãi, cuối cùng cũng nói thẳng với anh: “Chúng ta ly hôn rồi, anh đừng quấy rầy bà ấy."
Hoắc Minh nở một nụ cười rất nhạt.
Anh hỏi lại: "Sao vậy, ly hôn rồi không được về thăm mẹ vợ cũ sao? Anh thấy mẹ rất vui khi gặp anh đấy chứ."
Anh ngang ngược như vậy, Ôn Noãn cũng hết cách với anh.
Một lúc lâu sau, cô mới yếu ớt nói: "Đi đi! Anh vui là được!"
Cô đang định cúp máy thì Hoắc Minh vội vàng nói: "Chuyện tối hôm qua, xin lỗi eml"
Ôn Noãn không nói gì.
Giọng nói của Hoắc Minh càng lúc càng trầm thấp dịu dàng: "Anh chỉ là thấy cây Morning Dew kia nên nhất thời cầm lòng không được thôi, chúng ta từng làm trên đó rồi, phải không?"