Hoắc Chấn Đông ho nhẹ một tiếng.
Ông từ từ nói: “Ý của bố cũng không phải như thế! Thật ra các con có phục hôn hay không cũng chẳng sao cả, ý của bố và mẹ con là nếu con có thể dọn ra ngoài, có lẽ Ôn Noãn sẽ đồng ý dọn về đây ở.”
Bọn họ sẽ lại có cháu trai, cháu gái để chơi cùng!
Hoắc Minh có chút dở khóc dở cười: “Bố, sao mà Ôn Noãn dọn về đây được!”
Hoắc Chấn Đông trừng anh một cái.
Một lát sau ông đứng dậy đi lên lầu, vừa đi vừa lắc đầu: “Còn không bằng mày quên hết sạch đi, đừng có về nhà nữa!”
Hoắc Minh dựa vào trên sô pha...
Ánh đèn quá sáng, anh cảm thấy chói mắt, đưa tay lên che mắt lại.