Dưới ánh đèn mờ nhạt. Vẻ mặt của Hoắc Minh trở nên đen tối mịt mù, vừa rồi anh quá xúc động. Nếu không phải Ôn Noãn ngăn cản, lúc này anh đã chiếm lấy cô...
Thế nhưng sau khi chiếm lấy thân thể của cô thì sao, rồi có thể làm gì nữa?
Nhiều nhất cũng chỉ thỏa mãn về mặt thể xác. Không đủ!
Anh cảm thấy không đủ, thứ anh muốn không chỉ có vậy!
Ngón tay Ôn Noãn run rẩy, cô cài lại hết nút thắt.
Cô cũng chẳng thèm quay đầu, cứ vậy đi lên trên lầu, dường như vì chân đã bủn rủn nên trên đường đi còn hơi khập khiêng.