Chó con dẻo mồm dẻo miệng, nói chuyện cũng rất đúng mực.
Cậu ta gọi Ôn Noãn là chị, nói rằng vừa nấy nhìn thấy cô, còn chưa kịp tới bắt chuyện thì cô đã rời đi...
Ôn Noãn ứng phó vài câu tùy tiện, cúp điện thoại.
Cô vừa mới cúp điện thoại, người đã bị Hoắc Minh đè lại.
Cơ thể tinh tế đè lên chiếc đàn dương cầm.
Dương cầm kêu vang vài tiếng tựa như tiếng than khóc nức nở...
Hoắc Minh cúi đầu nhìn chăm chú vào người phụ nữ bị đè dưới thân mình, giọng nói trầm thấp đầy sự nguy hiểm “Ôn Noãn, em thích mấy thằng nhóc như vậy à?”
Ôn Noãn có hơi xấu hổ và giận dữ: “Không liên quan đến anh! Hoắc Minh, anh buông tôi ra!”
Anh không thả ra
Anh cũng không biết vì sao anh lại rất tức giận.
Anh cũng không biết vì sao anh lại rất tức giận. Bọn họ vừa mới ly hôn chưa được bao lâu, cô đã...