Cô từ từ đeo dây an toàn, thờ ơ hỏi: “Sao anh cũng đến?”
Hoắc Minh đạp nhẹ chân ga.
Anh không chở cô về biệt thự mà lái thẳng đến bờ sông, từ từ hạ kính xe xuống, mùi vị ẩm ướt mằn mặn phả vào trong.
Xe dừng lại.
Hoắc Minh cầm tay lái, nhìn thẳng về đêm tối đằng trước, kiềm chế hỏi: “Ôn Noãn, em đang trả thù anh ?”
Ôn Noãn không trả lời.
Anh xoay người, mắt hơi đỏ lên: “Anh chưa từng phản bội hôn nhân của chúng tai”
Ôn Noãn mở cửa xe bước xuống.
Bên ngoài tối đen, chỉ có mặt sông thấp thoáng ánh trăng.
Gió đêm rất lạnh, nhưng Ôn Noãn vẫn muốn xuống đi dạo, ít nhất có thể làm cô tỉnh táo.