Anh nhớ nhung nhiệt độ cơ thể cô nên nằm xuống bên cạnh, khế khàng ôm cô vào lòng.
Ôn Noãn không tỉnh. Đã lâu rồi cô không được ngủ ngon... Đến khi cô mở mắt ra đã thấy hoàng hôn buông xuống.
Cô ngồi dậy, nhìn thấy chăn trên người, còn Hoắc Minh thì tựa vào cửa lắng lặng nhìn cô chăm chú.
Là anh đắp chăn cho cô?
Ôn Noãn dùng ngón tay vuốt lại mái tóc dài, giọng nghẹn lại: “Cảm ơn!” Chung quy cô vẫn không muốn ở một mình với anh, nhớ đến người dưới tầng...
“Cậu đã về thành phố C.” Giọng Hoắc Minh nhàn nhạt.
Lúc này, sắc trời đã trễ.
Doãn Tư có người chăm sóc cẩn thận, Tiểu Hoắc Tây thì vui vẻ chơi đùa với Thước Thước.
Còn cô thì đang ở trong nhà Hoắc Minh, giờ phút này anh có ảo giác rằng bọn họ còn chưa ly hôn.
Cô vẫn còn là vợ anh.
Ôn Noãn không muốn cho anh ảo tưởng nên đối xử rất lạnh lùng, trừ chuyện của hai đứa trẻ, những vấn đề tình cảm khác nhất quyết không trả lời!