Nhưng cô giả vờ như không thèm để ý: “Tạm được!”
Tạm được...
Lục Khiêm lặp đi lặp lại hai chữ này trong lòng, híp đôi mắt đen nhánh lại, hỏi một câu đáng lẽ nên hỏi lúc lên giường tối qua: “Cả năm nay em xem mắt không ít lần, từng làm với ai chưa?”
Ông hỏi vô cùng thẳng thừng.
Thật ra là chưa từng có... nhưng cô không muốn nói với ông, nếu nói thật thì khác nào bảo cô đang chờ ông, cô lựa chọn im lặng...
Lục Khiêm rít điếu thuốc, đôi mắt hẹp dài khóa chặt cô.
Cô cảm thấy bị áp bức nên muốn bỏ chạy.
Lục Khiêm vươn một tay ra vây cô vào trong lòng, tay kia thì vứt tàn thuốc đi. Ông cúi đầu, ghé vào tai cô nhẹ giọng hỏi: “Có lợi hại như tôi không?”
Hoắc Minh Châu vừa xấu hổ vừa tức giận.