Thật ra cô không phải rất nhỏ, chỉ là kém ông quá nhiều tuổi, tính tình lại còn trẻ con nên nhìn sao vẫn thấy giống cô bé năm xưa.
Lục Khiêm biết là không nên, nhưng vẫn không nhịn được mà cúi đầu.
Môi của cô rất mềm.
Ẩm ướt trơn mềm, hơi hé mở ra như đang chờ ông hôn lên... Đôi môi nóng bỏng kề sát, hai đôi chân đan vào nhau, không ngừng trao đổi nhiệt độ cơ thể với nhau.
Hồi lâu sau cả hai đều không chịu nổi.
Dưới giường chất đống quần áo của nam lẫn nữ...
Khóe mắt Hoắc Minh Châu rơi lệ, cô thấy mình đã hơi tỉnh táo nhưng cũng chưa tỉnh hoàn toàn, ngón tay tinh tế nhẹ nhàng sờ lên gương mặt anh tuấn của ông, giọng rè rè: “Lục Khiêm, không ai có thể bắt nạt tôi!”