Cô cũng hiểu được phần nào lời của anh nên ừ một tiếng.
Giọng nói như mèo con đó, ít nhiều trêu chọc anh.
Ánh mắt Hoắc Minh sâu sắc, nhàn nhạt mỉm cười: “Thật ra có lúc em cũng rất ngoan!”
Ôn Noãn cảm thấy mập mờ quá mức.
Cô muốn đi ra ngoài, kết quả bị anh kéo lại, nhỏ giọng nói: “Đừng ra ngoài! Em không muốn để cậu của em dành nhiều thời gian hơn với Minh Châu sao? Buổi chiều ông ấy phải về thành phố €, rất hiếm cơ hội như này!”
Ôn Noãn ngồi xuống...
Trong chốc lát cô cũng có hơi không hiểu Hoắc Minh, dường như anh đã thay đổi.
Anh không làm gì cả, cũng chỉ lặng lẽ hút thuốc lá, mùi nicotine thoang thoảng xâm nhập vào hơi thở của cô, khắp nơi...
Thật lâu sau, đột nhiên Hoắc Minh nói: “Ôn Noãn, anh có hơi hâm mộ Lục Khiêm!”