Ôn Noãn nhặt quần áo lên, đưa cho Lục Khiêm.
Lục Khiêm cũng biết, nếu bị người giúp việc nhìn thấy bộ dạng này của ông ấy thì sẽ không tốt cho Minh Châu.
Ông ấy về phòng dành cho khách trước.
Ôn Noãn từ từ đi tới trước mặt Hoắc Minh Châu, khế thở dài: “Bây giờ em cũng tính là người mẫu nổi tiếng rồi, cũng nên thay đổi tính cách trẻ con đi, nếu không làm sao có thể dọa người ở bên ngoài được!”
Khóe mắt Hoắc Minh Châu ươn ướt.
Cô ấy kéo Ôn Noãn vào phòng ngủ...
Ôn Noãn nhẹ nhàng đóng cửa.