Sáng sớm ngày hôm sau, Doãn Tư xuất viện. Ôn Noãn tự thu dọn đồ đạc, hơi cong eo xuống.
Vòng eo kia thon gọn mảnh mai, sống lưng cong nhẹ đầy quyến rũ...
Anh còn nhớ rõ cảm xúc khi bàn tay mình xoa nắn vòng eo ấy.
Đứa trẻ đã được bảo mẫu đưa ra ngoài, trong phòng bệnh chỉ còn lại hai người họ, Hoắc Minh có vài lời muốn nói với Ôn Noãn...
Bàn tay anh nhẹ nhàng đặt lên đôi vai gầy của cô, thấp giọng hỏi: “Ôn Noãn, nếu anh khôi phục trí nhớ, chúng ta còn có khả năng nữa không?”
Anh dứt lời, cơ thể Ôn Noãn rõ ràng khựng lại một chút, cô không trả lời được câu hỏi này.
Nếu cô nói có, chắc chắn là cho anh hy vọng.