Anh xoa tóc cô bé: “Nhớ Hoắc Tây, cũng nhớ mẹt”
Anh chở Hoắc Tây về bệnh viện, trên đường đi còn mua cho cô bé một phần gà rán, Tiểu Hoắc Tây ríu rít suốt cả đường đi, tâm trạng Hoắc Minh cũng tốt hơn nhiều!
Nhưng khi đẩy cửa phòng bệnh VỊP ra, sắc mặt anh lập tức thay đổi.
Hạ Như Lâm đang ở đây!
Lúc này, anh ta đang ngồi trên sô pha nhỏ, chụm đầu thảo luận công việc với Ôn Noấn!
Không biết đang nói đến đâu mà khiến Ôn Noãn nở nụ cười.
Cô cười rộ lên trông rất đẹp mắt...
Hoắc Minh ho nhẹ một tiếng.
Hạ Như Lâm ngước mắt lên liền thấy khuôn mặt khó coi của anh, có chút lúng túng nói: “Tổng Giám đốc Ôn, vậy hôm nay nói tới đây thôi!”