Vách ngăn của nhà vệ sinh rất mỏng.
Hoắc Minh tựa vào bên gáy Ôn Noãn, giọng nói khàn khàn: “Ôn Noấn, anh không biết đây có phải là thích hay không, khi anh nhìn em ở cùng với người đàn ông khác, lòng anh sẽ không thoải mái!”
“Cố Trường Khanh, Hạ Như Lâm, bây giờ ngay cả Diêu Tử An anh cũng thấy ghen!
Môi anh khẽ hôn lên tóc cô: “Ôn Noãn, anh không biết yêu, em dạy anh được không?”
Ôn Noãn hơi khổ sở.
Cô nghĩ: Anh mất trí nhớ, nếu Sở Liên không xuất hiện, nếu anh chịu nói với mình những lời này sớm hơn thì thật tốt biết bao! Không được nghĩ nữa... Ôn Noãn, mày thật là hèn mọn!”