“Sáng mai anh đi đi!” Hoắc Minh hơi mất mát.
Dưới ánh đèn mờ nhạt, anh nhìn cô chăm chú rồi nhẹ giọng nói: “Doãn Tư cũng là con trai anh!”
Có lẽ anh thật sự muốn làm một người bố tốt nên mấy. ngày kế tiếp đều ở bệnh viện. Doãn Tư đã khỏe hơn rất nhiều, ngày mốt có thể xuất viện.
Ôn Noãn ngồi trong phòng bệnh xem tài liệu một lát, vừa ngước mắt lên thì thấy Hoắc Minh đang đút sữa cho Doãn Tư, trải qua vài ngày học tập, hiện giờ anh đã rất thành thạo.
Thân thể nhỏ bé núc ních của Tiểu Doãn Tư nằm gọn trong khuỷu tay anh, vẻ mặt Hoắc Minh rất ấm áp.