Ôn Noãn vội vàng đi đến phòng em bé.
Tiểu Doãn Tư bị bệnh, sốt tới ba mươi chín độ, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng.
Ôn Noãn rất đau lòng, cô nhanh chóng thay quần áo, dặn dò người giúp việc: “Chuẩn bị xe, lập tức đến bệnh viện!”
Cô rất hốt hoảng...
Hoắc Minh nắm chặt tay cô: “Tài xế chạy tới đây ít nhất cũng phải nửa tiếng, tôi chở hai mẹ con đi!”
Vừa dứt lời, anh lập tức bế Doãn Tư.
Anh cao lớn nên bế đứa trẻ rất nhẹ nhàng, Ôn Noãn vội vàng đi theo phía sau anh.
Đêm lạnh như nước.
Ôn Noãn mở cửa sau xe rồi ngồi vào, Hoắc Minh cẩn thận đưa Doãn Tư cho cô... Lúc cô ngước mắt lên, hai người nhìn nhau.
Hoắc Minh nói nhỏ: “Ôn Noãn, dù cô thất vọng về tôi ra sao! Hoäc Tây và Doãn Tư là con của tôi, tôi không thể không có tình cảm với chúng!”