Tiểu Hoắc Tây rất vui vẻ.
Cô bé lấy điện thoại màu hồng phấn của mình, gọi điện thoại cho Hoắc Minh, đầu dây bên kia bắt máy rất nhanh...
Ôn Noãn không muốn khiến anh ảo tưởng, cô ra khỏi phòng con, cho Hoắc Tây cùng anh nói chuyện.
Hoắc Tây rất thích Hoắc Minh.
Cô bé mở miệng nói lại chính là: “Con nhớ bố rồi!”
Cô bé muốn cùng bố đi ngủ, cô bé muốn gác chân nhỏ lên bụng của bố, như vậy thật ấm áp.......
Hoắc Minh vừa mới về nhà.
Anh vừa mới cởi cà vạt, âm thanh trầm lắng: “Mẹ con đâu?”
Tiểu Hoắc Tây nhẹ nhàng nói: “Mẹ đã về rồi! Trên người mẹ có mùi thơm! Nhưng mà con vẫn nhớ bố... Con muốn bố đọc truyện cổ tích cho con.”
Trong lòng Hoắc Minh giống như thủy triều.