Hoắc Minh tựa lưng vào ghế, hơi xoay người, anh nhớ đến Ôn Noãn...
Mọi thứ đều không còn tuân theo sắp xếp của anh!
Rõ ràng là anh không muốn kết hôn, có vợ có con, rõ ràng là anh cũng muốn ký ngay thỏa thuận ly thân với cô, thế mà bây giờ lại biến thành anh không thể buông tay được...
Hoắc Minh có chút ghét bỏ bản thân!
Di động trên bàn vang lên, anh tùy tiện nhìn sang, vậy mà là điện thoại của Ôn Noãn.
Hoắc Minh lập tức bắt máy, yết hầu khế động: "Chuyện gì?
Ôn Noãn không lạnh nhạt như thường lệ, cô dịu giọng nói: "Nếu có thời gian thì chúng ta cùng đi uống cà phê nhé!"