Một lúc lâu sau, Hoắc Minh mới trầm giọng nói: "Để anh mua!"
Phụ nữ không nên tự đi mua cái này!
Anh sẵn sàng làm chân sai vặt, Ôn Noãn cũng không từ chối, dù sao vừa rồi anh cũng quá hung hãn, giờ chân cô vẫn còn hơi mềm.
Nửa tiếng sau, Hoắc Minh mua thuốc về.
Ôn Noãn đang ở trong phòng ngủ.
Cô lấy viên thuốc ra, uống với nước ấm, khi uống vào không khỏi cảm thấy khó chịu trong người.
Sau khi uống thuốc xong, cô nghiêng đầu nhìn anh: "Anh ra ngoài được rồi!"
Đàn ông đều là như vậy, sau khi trút hết ra thì rất thoải mái, dễ nói chuyện hơn nhiều, Ôn Noãn đuổi anh đi nhưng anh cũng chẳng tức giận gì, ngược lại còn ngồi xuống cạnh cô, khàn giọng nói: "Uống viên thuốc thôi mà yếu ớt vậy. sao, vừa rồi bị anh làm vậy mà không bị hỏng nhỉ”