Sắc mặt Ôn Noãn trông cực kỳ tái nhợt, nhưng biểu tình lại thản nhiên bình tĩnh: "Ký tên đi!"
Hoắc Minh nhìn cô chằm chằm.
Một lúc lâu sau, anh mới nhẹ tay khép cửa lại, từ từ đi tới cầm tập tài liệu kia lên, thấp giọng nói: "Ôn Noãn... Chuyện ngày hôm qua chỉ là ngoài ý muốn, anh hứa với em, cô ta sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt Hoắc Tây nữa!"
Ôn Noãn hơi nhếch môi, cười lạnh.
Lời hứa của anh, cô không còn muốn nghe thêm một lần nào nữa!
Bây giờ, cô chỉ muốn bảo vệ con mình mà thôi...
Cô vẫn bình tĩnh, đáp: "Ký đi, chờ tình trạng của Hoắc Tây ổn định hơn một chút, tôi và hai đứa nhỏ sẽ dọn ra ngoài!"
Thật ra, Ôn Noãn vẫn cảm thấy buồn bực, khó chịu trong lòng.
Lúc trước, khi cô chuyển đến đây, ít nhiều vẫn mang theo hy vọng.
Cô những tưởng khi trong một gia đình lớn như bây giờ, Hoắc Minh có thể cảm nhận được thế nào là tình cảm gia đình, nhưng có lẽ cô đã sai ngay từ lúc bắt đầu. Đáng ra, cô nên hết hy vọng từ năm ngoái rồi, khi anh bỏ lại người thân trong nhà mà đi cứu Sở Liên.