Tiểu Hoắc Tây mặt đỏ bừng vì lạnh, cô bé ôm cổ Ôn Noãn, rưng rưng nước mắt thì thầm: “Bảo bối đói rồi!”
Ôn Noãn hôn cô bé: “Mẹ sẽ làm đồ ăn ngon cho con!”
Cô bế Hoắc Tây vào nhà..
Vợ chồng Hoắc Chấn Đông cũng vui mừng đến phát khóc, cuối cùng Hoắc Tây ngoan yêu cũng chịu nói chuyện.
Hoắc Tây thẫn thờ bao lâu, Hoắc Chấn Đông ở bên cạnh bấy lâu, lúc này ông ôm Tiểu Hoắc Tây tới hôn đi hôn lại, ước gì mình có thể thay Tiểu Hoắc Tây chịu tội...
Ôn Noãn vào bếp làm đồ ăn cho trẻ con cho Hoắc Tây. Tiểu Hoắc Tây xúc cơm ăn ngon lành.
Bà Hoắc tự tay nấu mì, đưa cho Ôn Noãn, dịu dàng trìu mến nói: “Ăn một ít cho ấm người đi!"
“Cám ơn mẹ!” Ôn Noãn im lặng ngồi ăn mì.
Hoắc Minh chứng kiến hết mọi chuyện, anh cảm thấy mình như người ngoài cuộc.
Hoắc Chấn Đông gay gắt nói: “Tới đây Trong chốc lát, hai cha con vào phòng làm việc nói chuyện.