Cô quay mặt đi, lẩm bẩm: "Tất nhiên là có thể gặp, nhưng mối quan hệ sẽ khác đi!"
Hoắc Minh không nói nữa, xe lái đi một lúc lâu mới thấp giọng nói: “Ôn Noãn, lần này em không thể tha thứ cho anh được sao?”
Ôn Noãn khẽ mấp máy môi.
Cô muốn nói rất nhiều lời, nhưng cuối cùng lại không muốn nói một lời nào.
Sau đó, anh cũng không nói gì nữa.
Giữa họ chỉ còn sự im lặng...
Khi xe đến cổng trường mẫu giáo, đã có rất nhiều phụ huynh đến đón con, Ôn Noãn trước mặt người ngoài không thể tỏ thái độ với anh nên đi đã sóng vai anh đến đón Hoắc Tấy.
Nhưng vừa nhìn thấy Hoắc Tây, máu toàn thân Ôn Noãn như ngừng chảy.