Ôn Noãn mở ngăn kéo bàn đầu giường lấy ra hai bản thỏa thuận.
Một bên là bản thỏa thuận ly thân, một bên là bản thỏa thuận ly hôn.
Sáng sớm. Ôn Noãn vẫn chăm sóc hai con như trước.
Gần đây hai vợ chồng có mâu thuẫn nhưng vẫn cố gắng giấu kín trước mặt các con, nhưng Hoắc Tây là một đứa trẻ nhạy cảm, cô bé có thể cảm nhận được bố mẹ mình không giống lúc trước.
Trong lúc Tiểu Hoắc Hi đang bới cơm, cô bé không nhịn được tò mỏi hỏi Ôn Noãn.
“Mẹ, chúng ta sẽ chuyển nhà ạ?”
Đêm qua, cô bé nghe thấy mẹ gọi điện, nói muốn tìm một căn nhà lớn có năm phòng.
Ôn Noãn ngẩn ra.
Cô véo khuôn mặt nhỏ nhắn của Hoắc Tây, khế mỉm cười: "Vậy Hoắc Tây có muốn ở cùng mẹ không? Nơi đó rất gần trường mẫu giáo của Hoắc Tây, mẹ có thể nắm tay con và đưa con đến trường!"
Thỉnh thoảng cô có thể đưa Doãn Tư cùng tới đón Hoắc Hi.
Hoắc Minh đi xuống lầu, đúng lúc nghe được.
Ôn Noãn, muốn đem bọn nhỏ cùng nhau rời đi sao?