Động tác của Hoắc Minh cứng đờ.
Một lúc sau, anh ngước mắt lên nhìn cô: “Tình cờ gặp mà thôi, cho cô ấy quá giang một đoạn!”
Ôn Noãn mặc lại đồ ngủ.
Cô dùng ngón tay thon dài khéo léo cởi hai cúc áo sơ mi của anh, khiến khuôn mặt anh hơi ửng đỏ.
Son môi màu hồng cam, một màu rất tâm cơ.
Hoắc Minh cau mày: “Ngồi cùng một xe, nhưng tài xế cũng ở trên xe, anh còn có thể làm gì?”
Anh cũng không thích trên người dính mùi hương của phụ nữ, từ từ cởi từng nút áo, sau đó cởi hẳn áo ra ném thẳng vào thùng rác.
Anh quay lại nhìn Ôn Noấn: “Anh không ngoại tình!”
Ôn Noãn cảm thấy mình đã không buồn nổi giận nữa.
Cô lặng lẽ ngồi đó, đôi mắt ươn ướt, bình tĩnh nói: “Ừ, anh không làm gì cả! Anh chỉ giúp cô ta lấy lại tư cách sinh viên, thuê một căn hộ cho cô ta, trả học phí còn tìm một