Hoắc Minh nhìn chằm chằm vào cô với ánh mắt sâu thảm.
Anh từ từ nới lỏng cà vạt và bước lên tầng...
Bữa tối và khi dỗ Hoắc Tây và Doãn Tư đi ngủ, họ không hề nói chuyện với nhau, tuy cùng sống chung một nhà, nhưng họ giống như những người xa lạ.
Ôn Noãn không còn quan tâm nữa.
Đêm khuya.
Họ về phòng của mình.
Trên hành lang tối đen, Hoắc Minh nắm lấy tay Ôn Noãn: “Chúng ta nói chuyện đi!”
Nói xong, điện thoại của Ôn Noãn vang lên, cô nhấc máy.
Đó là vệ sĩ gọi đến, giọng nói có phần do dự: “Tổng Giám đốc Ôn, cô gái kia nhảy từ cửa sổ tầng ba xuống, ngã gấy chân!”
Nhảy ra khỏi cửa sổ...
Ôn Noãn bình tĩnh nói: “Đưa cô ta đi bệnh viện! Tiếp tục theo dõi!”
Hoắc Minh hất chiếc điện thoại khỏi tay cô, trong lúc cấp bách, giọng điệu anh rất nặng nề...