Đi được một lúc, giọng nói của Hoäc Chấn Đông dịu dàng yêu thương: “Bố và mẹ cũng biết con phải chịu tổn thương, Hoắc Minh ấy à.. được tính khí của nó!”
Giọng nói Ôn Noãn hơi mang giọng mũi: “Vâng, hơi vất vả ạ!”
Hoắc Chấn Đông vỗ vai cô, cùng cô đi dạo.
Ông biết Ôn Noãn không vui, nếu không phải vì tình cảm vợ chồng trong quá khứ hay vì hiện giờ Ôn Noãn đã có một trai một gái, tại sao phải chịu thiệt thòi như thế?
....
Cuộc sống diễn ra đều đều.
Một tuần sau, buổi tối Ôn Noãn đang đánh dương cầm trong phòng khách.
Quản gia thì thầm bạn Tiểu Ngải muốn gặp cô. Ôn Noãn bình tĩnh nói: “Mời cô ta vào!”