Ôn Noãn lạnh lùng: “Không cần
Cô muốn xuống xe, nhưng Hoắc Minh nhanh hơn cô một bước, chặn cô lại trong xe.
Đôi mắt sâu thẳm của anh nhìn cô chăm chú: “Lần trước là lỗi của anh, anh không nên đối xử với em như vậy, nhưng mà Ôn Noãn... Em đừng lạnh lùng và nói mấy câu chọc tức anh nữa được không?”
Ôn Noãn cười nhạt.
Cô nhìn ra ngoài xe, nhẹ nhàng nói: “Hôm nay Sở Liên đến gặp tôi, cô ta nói muốn ở bên anh, cô ta còn nói cô ta không cần danh phận! Hoắc Minh, anh biết tôi ghét anh đến mức nào không? Nếu không phải anh nhất quyết cứu cô ta và ở lại bệnh viện thêm hai ba ngày thì cô ta lấy đâu ra tự tin để khiêu chiến tôi?”