Đêm đã khuya, lúc Ôn Noãn mở cửa nhà hàng Pháp vẫn còn rất nhiều khách.
Ôn Noãn ngồi đánh đàn.
Dưới ánh đèn, da thịt cô trắng nõn như sứ, vô cùng tinh
tế... Dáng dấp cô là loại hạng nhất.
Cái váy dài phong cách Bohemian trên người cô vô cùng lẳng lơ nhưng lại rất có khí chất.
Tiểu Hoắc Tây ngồi thẳng tắp, tự hào nhìn mẹ mình.
Hoắc Minh cởi áo khoác ngồi đối diện Tiểu Hoắc Tây, ánh mắt đứa nhỏ dời sang anh, khẽ chớp chớp rồi nhào vào lòng anh, vui vẻ kêu: “Bố!”
Cơ thể nho nhỏ mềm mại khiến người ta yêu thích.
Hoắc Minh hôn một cái lên gương mặt non mềm, giọng đè nén: “Bố đến đón hai mẹ con!”
Tiểu Hoắc Tây ngồi trên đùi anh, đếm ngón tay: “Tối nay đã có bốn năm chú đến tán tỉnh mẹ rồi á!”