“Bà Hoäc, tôi không cần danh phận, tôi chỉ muốn ở bên cạnh luật sư Hoắc.”
“Không phải chút bao dung này bà cũng không làm được chứ?”
Trợ lý Từ nghe thấy mà hết hồn! Cô gái này dữ ghê nha! Trong đôi mắt Ôn Noãn toàn là sự lạnh lẽo.
Sở Liên thật sự đã chạm vào mấu chốt của cô, không liên quan gì đến Hoắc Minh, chỉ đơn giản là ghê tởm cô ta.
Cô giương mắt nhìn một lúc rồi cười khẽ: “Tất nhiên là tôi sẽ bao dung! Từ giờ trở đi, tôi chẳng những không ghét cô Sở mà còn phải đối xử thật tốt!”
Sở Liên ngơ ngác.
Ôn Noãn khẽ giơ tay.
Trợ lý Từ nhẹ nhàng hỏi: “Tổng Giám đốc Ôn có gì sai bảo!"