Ôn Noãn nhìn một hồi nhưng không trả lời.
Cô biết, Hoắc Minh có mấy phần thích cô nhưng vẫn chưa đủ sâu đậm, trong lòng anh vẫn còn bóng dáng Kiều An, anh lại vi phạm điều cấm ky của cô nên Ôn Noãn không thể nào không e dè.
Anh có được cô quá dễ dàng.
Hôn nhân, con cái, đều là tiền cược của anh.
Cô dọn đẹp sơ qua rồi ra khỏi phòng làm việc, chuẩn bị đi đón Hoäc Tây.
Bó hoa Hoắc Minh tặng cũng không mang theo.
Đến lầu một, trong đại sảnh truyền đến tiếng ồn ào.
Mấy nhân viên bảo vệ đang ngăn cản không cho hai cô gái trẻ vào, nhưng hai người họ không ngừng đứng trước
cửa la hét đòi gặp Ôn Noãn.
Trợ lý Từ nhỏ giọng nói: “Tôi gọi người kéo đi rồi! Khó coi quái”
Ôn Noãn đưa mắt nhìn Sở Liên.