Hoắc Minh bị cô làm cho tức chết...
Ôn Noãn đã bước ra ngoài: “Nửa tiếng sau chúng ta vềt”
Cô chậm rãi bước xuống lầu tắt đen, ngồi xuống trước cây piano tên Morning Dew, nhắm mắt đàn “Khúc Sonate Ánh Trăng”...
Ánh trăng yếu ớt chiếu lên gương mặt dịu dàng của Ôn Noãn, nhưng vẻ mặt cô lại chất chứa bi thương, khóe mắt lấp lánh ánh nước...
Đó là nước mắt sao?
Hoắc Minh đứng trên bậc thang lẳng lặng nhìn cô.
Tối nay anh đã từng nghi ngờ cô có phải là chưa dứt tình với Cố Trường Khanh hay không, nhưng lúc này đây, anh vô cùng chắc chắn cô yêu “Hoắc Minh” kia sâu sắc...