“Hoắc Minh, tôi nói thật, tôi hận anh đã chiếm lấy cơ thể anh ấy!”
Cơ thể Hoắc Minh hoàn toàn cứng đờ. Anh đã bị cô chọc điên.
Người phụ nữ này nằm trên giường anh nhưng lại nói những lời chọc anh tức chết!
Anh nghiêng người, khẽ cào vào cơ thể cô từ trên xuống dưới, cuối cùng dừng lại ở cái bụng đã từng dựng dục hai sinh mạng nhỏ mà cười nhạt: “Mấy ngày chúng ta làm chuyện đó sao không thấy cô chê, khác gì những người ý loạn tình mê, gào lung tung dưới thân tôi chứ. Ôn Noãn, bà Hoắc... thanh cao gì thế!”