Cô nhanh chóng bỏ đi, bước vào thang máy thì gọi cho Bạch Vi. Chắc là bên kia đang thân thiết nên giọng Bạch Vi khẽ run: “Cậu đi à... Đừng... Lát nữa tớ vào ngay!”
Ôn Noãn vừa tức giận vừa buồn cười.
Cô ra khỏi câu lạc bộ mới phát hiện mình bỏ quên áo khoác lông bên trong.
Cô vuốt cánh tay trắng nõn, định nhờ lão Triệu đi lấy giúp mình, cô thật sự không muốn gặp Cố Trường Khanh nữa...
Bóng một chiếc Roll Royce màu đen vụt đến, đôi chân thon dài bước xuống.
Không phải lão Triệu, là Hoắc Minh. Dưới ánh đèn neon, anh thật đẹp trai và quý phái.
Ôn Noãn ngà ngà say, hồi lâu mới tìm lại được âm thanh, lạnh lùng lên tiếng: “Sao lại là anh?”
Hoắc Minh cởi áo khoác dài ra phủ lên người cô. Ôn Noãn giấy giụa mấy cái thì bị anh ôm chặt lấy, toàn thân bị áo khoác dài che phủ, mùi tùng hương nhàn nhạt dễ chịu của anh quẩn quanh mũi.