Bạch Vi bị Cảnh Sâm kéo vào nhà vệ sinh thân thiết, Ôn Noãn ngồi đó một mình rất hưởng thụ.
“Ôn Noãn!”
Trước mặt xuất hiện một bóng dáng cao gầy, giọng nói rất quen thuộc.
Ôn Noãn ngước mắt, thế mà lại là Cố Trường Khanh. Đã lâu lắm rồi cô chưa gặp hắn...
Cố Trường Khanh khế hất cằm: “Ngồi được không?”
Những chuyện quá khứ từ lâu đã tan thành mây khói, Ôn Noãn dửng dưng nói: “Ngồi đi!”
Cố Trường Khanh không có vượt giới hạn.
Bọn họ quen biết nhiều năm, từng yêu, từng tổn thương lẫn nhau, đến hôm nay vẫn có thể bình tĩnh an yên ngồi uống rượu cùng nhau, hắn không khỏi hơi động lòng.