Nhưng mặt Hoắc Minh lại xanh lè, mặc dù tiếng trong điện thoại không quá rõ nhưng ít nhiều gì anh cũng đoán được, không có gì ngoài xã giao, tụ tập!
Anh tựa người vào máy chạy bộ bên cạnh, không vui: “Anh hẹn em đi hòa nhạc em bảo không rảnh, sao, Bạch Vi
kêu em ra ngoài chơi thì em rảnh à? Anh muốn đi cùng!”
Ôn Noãn tiếp tục chạy bộ, hời hợt: “Bạch Vi không mời anh!”
“Em dẫn anh đi!” Ôn Noãn chỉ cười cười không nói, ý tứ rất rõ.
Hoắc Minh nhìn chằm chằm cô mấy giây rồi quay đầu bỏ đi...