Sáng sớm hôm sau.
Trong phòng ăn chỉ có Hoắc Minh và Ôn Noãn.
Người giúp việc cười tủm tỉm: “Ông chủ bà chủ đã dẫn bọn nhỏ ra ngoài
Hoắc Minh biết bố mẹ đang cho bọn họ cơ hội được ở riêng, tất nhiên anh cũng đồng tình với chuyện này nên nói với Ôn Noãn: “Hai giờ chiều nay có đại nhạc hội, em cho Doãn Tư ăn rồi chúng ta đi xem nhé?”
Ôn Noãn lẳng lặng ăn cơm.
Lát sau, cô nhẹ giọng nói: “Tôi muốn ở nhà!”
Hoắc Minh nhìn gương mặt cô: “Tuyết bên ngoài đã ngừng rơi rồi, em không định ra ngoài một chút à?”
“Không muốn lắm!” Hoắc Minh bị lạnh nhạt.
Anh vừa sinh ra đã là con cưng của trời, cao quý ngạo mạn, chưa từng bị người phụ nữ nào từ chối.