Hoắc Minh lạnh nhạt nói: "Bố, là một mạng người đấy!"
Anh nói xong, lại nhìn về phía Ôn Noãn.
Anh hy vọng cô có thể nói với anh mấy câu, cho dù là trách cứ cũng được, cho dù chỉ liếc nhìn anh một cái... Nhưng mà cô không làm thế, giống như cô đã từ bỏ rồi, chỉ chuyên tâm chăm sóc Hoắc Tây.
Hoắc Chấn Đông muốn đánh gãy chân thằng con mình!
Ôn Noãn lại nói: "Bố, để anh ấy đi đi!"
Hoắc Chấn Đông cảm thấy rất có lỗi với Ôn Noãn, lúc trước Hoắc Minh bảo Ôn Noãn chờ mình... Sau đó người trở về là cái thứ như này!
Cuối cùng Hoắc Minh vẫn quyết tâm đi. Lúc anh đi ra khỏi nhà họ Hoắc, tuyết rơi trắng xóa. Toàn thân bị bông tuyết lạnh băng bao phủ.
Anh ngồi vào trong xe, liên hệ trực thăng cứu hộ, việc cứu viện đã có tiến triển!