Nhất thời, bầu không khí trong phòng khách trở nên nghẹt lại!
Biểu tình trên mặt Lục Khiêm suýt không giữ được bình thản, nhưng ông vẫn từ ái sờ đầu cậu nhóc, đưa một cái bao lì xì thật dày cho cậu, còn khàn khàn giọng nói: "Phải gọi là bố chứ!"
Tiểu Thước Thước cái hiểu cái không, vẫn gật đầu gọi: "Bốt"
Tiểu Hoắc Tây chạy lại đây, âm thanh giòn giã: "Ông cậu là cậu của mẹ, cho nên Tây Tây gọi là ông cậu, nhưng ông cậu với cô là một cặp, sinh ra Tiểu Thước Thước, cho nên Thước Thước phải gọi là bố!"
Lục Khiêm sờ đầu Tiểu Hoắc Tây.
Thông minh thật!
Giống bố cô bé!
Tiểu Hoắc Tây kéo Thước Thước chạy đi đếm bao lì xì...
Hoắc Minh Châu chậm rãi đi xuống lầu.
Lục Khiêm lấy một cái hộp từ trong túi áo ra, đưa cho cô ấy: "Đây là quà mừng năm mới!"