Ôn Noãn trượt ngón tay mấy cái.
Số điện thoại của Sở Liên đã lọt vào trong sổ đen của Hoắc Minh.
Làm xong, tâm trạng của cô cũng chịu chút ít ảnh hưởng, lúc Hoắc Minh nói chuyện cô còn bần thần.
Mãi cho đến khi xe dừng lại ở biệt thự.
Anh cởi đai an toàn ra, nghiêng người ôn hòa hỏi: "Sao lại không nói gì thế?"
Đàn ông luôn thích so đo...
Hoắc Minh suy nghĩ rồi hỏi: "Vừa nãy làm trong xe, em không thoải mái à?"
Ôn Noãn nhẹ nhàng lắc đầu.
Cô mở cửa xuống xe, nói lảng sang chuyện khác: "Bọn họ còn đang chờ chúng ta đấy!"
Mới đi được hai bước, Hoắc Minh đã giữ chặt tay cô lại.
Cả người cô ngã vào vòng ôm của anh.
Bông tuyết, vân bay trên không trung, làm ướt áo khoác trên người họ, nhưng mà không ai để ý đến, bởi vì trong một đêm rét lạnh thế này, có thể có được cái ôm lâu dài như thế là chuyện khó có được.