Hoắc Minh cười khẽ một cái.
Thật ra là không có, trong trí nhớ của anh không có...
Có điều thân là đàn ông, anh sẽ không nói cho cô biết việc này, chỉ phủi ống quần làm ra vẻ không thèm để bụng, hỏi lại: "Chẳng phải em đã làm vợ anh bao nhiêu năm sao, anh biết được bao nhiêu... Em không biết chắc?”
Anh lại bóp nhẹ mặt cô một cái: 'Em ghen ty như vậy, chắc chắn là biết rồi!"
Ôn Noãn cười điềm đạm.
Hoắc Minh nhìn góc nghiêng đẹp hiền hòa của cô, trong lòng chợt mềm nhữn, hạ giọng nói: "Đừng làm loạn nữa! Về sau chúng ta hãy sống vui vẻ với nhau, nhé?"
Anh cảm thấy, bằng tuổi như anh đây, cộng thêm tình trạng khôi phục của Ôn Noãn, chắc chắn có thể phấn đấu thêm đứa thứ bai