Cô ta đưa trái cây cho anh, tay duỗi thẳng tắp, vươn dài ra.
Hoắc Minh không nhận.
Anh không được vui cho lắm, đáng lẽ anh đang được ôm Ôn Noãn thoải mái hưởng thụ, bỗng nhiên lại bị người ta cắt ngang, đi xuống lầu mới phát hiện là Sở Liên.
Ánh mắt của cô ta, hành vi của cô ta... Hoắc Minh không thể nào không nhìn raI
Anh ngồi đối diện cô ta, kêu người hầu đưa mình một ly cà phê đen, sau đó nhẹ nhàng nói: “Tôi nghĩ rằng tôi phải nói rõ với cô một điều! Cô không cần cảm ơn, cũng chả cần tặng quà năm mới! Sau này đừng tới nữa, cũng đừng tìm gặp vợ tôi! Cô ấy không vuil”