Đêm dài.
Hai người từ từ lên lầu.
Vừa mới tiến vào phòng ngủ chính, Hoắc Minh đã lập tức đóng cửa lại, duỗi tay kéo Ôn Noãn ngã vào trong lòng anh.
Mặt cô đập nhẹ vào vai anh.
Gương mặt cọ vào chất liệu áo sơ mi của anh, ngửi được mùi hương nam tính pha chút mùi thuốc lá trên người anh.
Ôn Noãn biết anh muốn làm gì.
Cô cũng thừa nhận, chính cô cũng hoài niệm mùi hương này.
Thế nhưng bây giờ không phải lúc, cô cũng không có tâm trạng làm, vì thế hạ giọng hỏi: “Anh muốn nói gì?”
Hoắc Minh cúi đầu nhìn cô. Lúc này, cô vô cùng mềm mại ấm áp.