Hoắc Minh hút hết điếu thuốc, từ từ đi vào đại sảnh. Trong đại sảnh không khí hoà thuận vui vẻ. Lục Khiêm chạy tới từ thành phố C, nói rằng tới thăm con nhưng thật ra tất cả mọi người đều biết ông ấy nhân cơ hội để tới gặp Minh Châu...
Hai người mập mờ cũng đã hơn nửa năm.
Ôn Noãn đi vào nhìn thấy Lục Khiêm, tiến tới nhẹ nhàng ôm lấy ông ấy một cái: “Cậu tới chơi!”
Lục Khiêm sờ mặt cô, sau đó nói với Hoắc Chấn Đông nói: “Uống không ít!”
Hoắc Chấn Đông cười: “Bây giờ Noãn Noãn nhà chúng †a chính là nữ anh hùng đeo khăn choàng! Trong giới phụ nữ
rất có tiếng nói, điểm này mạnh hơn mẹ con bé một chút!”
Nói xong, ông chọc ghẹo vợ mình: “Bà nói có đúng không?”
Bà Hoắc chả thèm ghen với con dâu. Bà càng thương Ôn Noãn hơn, tự mình sai người hầu bưng canh giải rượu tới cho Ôn Noãn, vừa nói nhỏ: “Về sau uống ít thôi, Doãn Tư còn bú ti mẹ mà!”