Ôn Noãn có hơi chua xót. Cô nói nhỏ: “Anh ấy biết chuyện Kiều An đã làm tổn thương chúng tôi thì sao chứ, anh ấy không tự mình trải qua,
anh ấy không cảm nhận được!”
Vì vậy anh mới có thể giúp đỡ Sở Liên một cách dễ dàng như thế.
Tâm trạng của Ôn Noãn không vui, không nói thêm cái gì nữa!
Nửa giờ sau, xe dừng ở trước nhà họ Hoắc, Ôn Noãn vừa mới xuống xe đã nhìn thấy một người đang đứng.
Là Hoắc Minh.
Ôn Noãn nhẹ nhàng gom áo khoác lại, nói nhỏ: “Đi công tác về rồi sao?”
Cả trước cả sau, đã một tuần bọn họ không gặp nhau!
Hoắc Minh nhẹ ừ một tiếng.
Anh ngửi được mùi rượu vang đỏ nhàn nhạt vương trên người cô, kết hợp với hương nước hoa tạo thành một mùi hương đặc biệt của người phụ nữ.