Ôn Noãn nhẹ nhàng kéo áo khoác xuống, hơi cong môi.
“Ồ! Tôi đối xử với chồng tôi thế nào thì có liên quan gì tới cô Sở đây nhỉ?”
Sở Liên cắn môi, dáng vẻ ngây thơ như một chút thỏ trắng: “Bà là vợ của anh ấy, bà không nên lộ mặt ra bên ngoài cả ngày, khiến anh ấy khó xử!”
Ôn Noãn cười lạnh lùng: “Sao nào, chồng tôi kể khổ với cô à? Anh ấy nói với cô rằng có một người vợ như tôi thật sự quá vất vả, không có ngày nào vui vẻ sao?”
Sở Liên định nói chuyện.
Giọng điệu của Ôn Noãn trở nên sắc bén: “Trước khi nói dối, phải nghĩ cho kỹ hậu quả!”
Cô tiến lên phía trước hai bước, nhìn Sở Liên: “Vất vả lắm mới leo được lên bờ... Nếu tôi là cô, tôi sẽ vô cùng quý trọng cuộc sống hiện tại chứ không phải cứ luôn ảo tưởng dùng gương mặt này để dụ dỗ chồng của người khác!”